Tiểu thư phố cổ Hà Nội lạc mất gia đình 46 năm: “Tôi may mắn có được 2 gia đình”

“Tôi may mắn có được hai gia đình, sinh ra là con của bố Quang mẹ Phượng, sống làm con của bố Đoành mẹ Oong. Dù giàu hay nghèo, tôi chỉ mong các anh em sống hòa thuận”, bà Cần vui vẻ nói.

Cuộc sống hiện tại của tiểu thư phố cổ lạc mất gia đình 46 năm

Mới đây, trên mạng xã hội Facebook bất ngờ chia sẻ lại câu chuyện đầy xúc động về một cô tiểu thư ở phố Hàng Buồm (Hà Nội) lạc mất gia đình và cuộc hội ngộ với bố mẹ sau 46 năm từ chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” khiến nhiều người bật khóc khi xem lại.

Tiểu thư phố cổ Hà Nội lạc mất gia đình 46 năm: “Tôi may mắn có được 2 gia đìnhamp;#34; - 1

Tiểu thư phố cổ Hà Nội lạc mất gia đình 46 năm: “Tôi may mắn có được 2 gia đìnhamp;#34; - 2

Cuộc hội ngộ đẫm nước mắt của bà Cần và bố mẹ (Ảnh: Như chưa hề có cuộc chia ly)

Xót xa hơn khi nhân vật được tìm kiếm là bà Triệu Lệ Cần (SN 1960) khi ấy mới lên 3. Sau khi bị lạc gia đình, bà Cần được gia đình bà Oong và ông Đoành ở làng Thuỵ Ứng, xã Hoà Bình (Thường Tín, Hà Nội) đưa về làm con nuôi. Là một tiểu thư phố cổ nhưng chỉ vì lạc mất gia đình nên đã phải trải qua 46 năm sống cơ cực, khốn khó.

Còn gia đình bà Cần sau khi lạc mất con cũng tìm kiếm nhiều nơi nhưng không được và sau này đã chuyển sang Canada định cư. Chỉ đến khi nhận được lời mời từ chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly”, bố mẹ và các anh bà em của bà Cần mới về nước và có cuộc đoàn tụ đẫm nước mắt.

Để tìm hiểu rõ hơn về cuộc sống hiện tại của bà Cần sau khi tìm lại được bố mẹ ruột, PV đã tìm về xã Hoà Bình (Thường Tín, Hà Nội).

Tiểu thư phố cổ Hà Nội lạc mất gia đình 46 năm: “Tôi may mắn có được 2 gia đìnhamp;#34; - 3
Bà Cần chia sẻ về cuộc sống hiện tại

Chia sẻ với PV, bà Triệu Lệ Cần cho biết, bố mẹ đẻ của bà là ông Triệu Đạt Quang và bà Nguyễn Kim Phượng. Trước khi sang Canada định cư, họ sống 34 Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Hai người có 5 người con, bà Cần là con thứ 3. Sau khi gia đình hội ngộ, năm 2017, bà Cần sang Canada theo dạng visa du lịch 1 năm, đoàn tụ với gia đình, sau đó lại về nước.

Đến năm 2019, bà Cần tiếp tục sang Canada vài tháng. Khi mới về Việt Nam, bà nhận tin mẹ đẻ qua đời, lại đặt vé qua chịu tang. Từ đó đến tháng 4/2022, bà phải ở lại Canada hơn 2 năm vì dịch COVID-19.

“Tôi mới về Việt Nam được hơn 10 ngày nay. Tôi và con gái khá bất ngờ khi câu chuyện hội ngộ của gia đình cách đây 13 năm được chia sẻ lại”, bà Cần cho hay.

Theo bà Cần, sau khi nhận lại được bố mẹ ruột, gia đình bà cũng mong muốn đưa bà sang Canada sinh sống. Tuy nhiên, bà Cần từ chối vì đã quen với cuộc sống ở nơi đã nuôi bà trưởng thành.

“Tôi chỉ muốn sang chơi thôi chứ không muốn sống lâu dài bên đó. Cuộc sống ở Canada không phù hợp với tôi. Thời gian đầu tôi làm giấy tờ, visa sang đó cũng gặp nhiều khó khăn nên cứ sang được 1 tháng hết hạn visa tôi lại về Việt Nam, sau đó lại sang”, bà Cần kể.

Tiểu thư phố cổ Hà Nội lạc mất gia đình 46 năm: “Tôi may mắn có được 2 gia đìnhamp;#34; - 5

Ngôi nhà bà cần và con gái sinh sống ở Thường Tín (Hà Nội)

Nhớ lại khoảng thời gian bị lạc mất gia đình, bà Cần cho biết, vào khoảng tháng 12 năm 1963, sau khi không thấy bố mẹ, bà đã gào khóc khản cả tiếng. Lúc này, bà Cần rất sợ hãi và sau đó bà đã gặp mẹ nuôi là bà Oong, được bà Oong đưa về Thường Tín chăm sóc và đặt tên mới là Nguyễn Thị Thuỷ.

“Khi được mẹ Oong đưa về nhà, tôi vẫn sợ và oà khóc nói đây không phải nhà tôi, nhà tôi ở chỗ khác cơ. Tôi nhớ khu tôi ở đèn điện sáng trưng, còn về đây tối om, nhìn thấy đom đóm tôi còn khóc thét. Sau đó, tôi được mẹ nuôi dỗ dành, đưa đi chơi với trẻ con trong xóm, dần rồi cũng quen và thích nghi với cuộc sống mới’, bà Cần chia sẻ.

Bà Cần cho hay, trên mạng xã hội chia sẻ thông tin bà bị mẹ nuôi bắt cóc, đánh đập, bỏ mặc cho ra ở riêng là không chính xác. Khi đưa bà về nuôi, mẹ rất chiều chuộng và yêu thương hết mực bởi ông Đoành và bà Oong kết hôn nhưng gần 20 năm không có con.

“Tôi không bị bắt cóc mà là do tôi đi lạc nên khi thấy tôi xinh xắn đáng yêu, mẹ Oong đã đem về nuôi. Khi đưa tôi về nhà, bố mẹ nuôi cũng ngóng xem có ai đăng tin con thất lạc nhưng không thấy. Sau đó, bố mẹ cũng cho tôi đi học, đến năm 1970, khi sinh em trai thì mẹ Oong bị liệt suốt hai năm. Hoàn cảnh buộc tôi phải nghỉ học khi hết lớp 4 ở nhà phụ mẹ chăm em. 5 năm sau, mẹ lại sinh em thứ 2”, bà Cần kể tiếp.

Đến năm 19 tuổi, bà Cần cũng lập gia đình và chuyển về nhà chồng sinh sống. Tuy nhiên, cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, hoàn cảnh kinh tế khó khăn, hai vợ chồng lại không có con nên đã ly dị. Sau đó, bà Cần đi làm, quen biết người đàn ông khác và sinh được một cô con gái rồi làm mẹ đơn thân. Bà Cần mang theo con gái đến sống ở mảnh đất công xã cấp cho.

“Mọi người nói tôi bị bố mẹ nuôi đuổi ra khỏi nhà phải nhờ hàng xóm chăm sóc là không đúng. Tôi đi lấy chồng phải theo chồng, ra ngoài ở riêng. Năm 2002, tôi tự xây nhà mới, vẫn được anh em họ hàng giúp đỡ”, bà Cần nói.

“Cái số của tôi sinh ra đã vậy rồi nên tôi chẳng có gì phải tiếc nuối”

Kể lại cuộc hội ngộ với bố mẹ ruột, bà Cần xúc động nói, dù bố mẹ bà sang Canada định cư nhưng vẫn không nguôi ngoai nỗi nhớ con gái. Mỗi năm, hai ông bà lại về Việt Nam, trở lại căn nhà cũ số 34 Hàng Buồm, vừa thăm bà con, vừa tìm kiếm bà Cần.

Đến khi anh Triệu Trọng Lễ (em trai ruột bà Cần) đăng ký tìm thân nhân trên chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly”. Bức ảnh chụp bà Cần, được cắt ra từ tấm ảnh chụp chung với mẹ, là tín vật duy nhất giúp bà tìm được gia đình. Sau đó, chương trình cũng xin mẫu tóc của bà Cần để làm xét nghiệm ADN.

Tiểu thư phố cổ Hà Nội lạc mất gia đình 46 năm: “Tôi may mắn có được 2 gia đìnhamp;#34; - 6

Bà Triệu Lệ Cần lúc nhỏ

Tháng 9/2009, bà Cần và con gái vào Sài Gòn, làm việc với chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” mà không hề biết rằng bố, mẹ ruột bà cũng đang ở đó. Những giọt nước mắt của bố, mẹ rồi cái ôm sau 46 năm xa cách phá tan bầu không khí ngột ngạt tại trường quay.

“Thực sự tôi rất bất ngờ và xúc động, không biết diễn tả cảm xúc lúc bấy giờ như thế nào bằng hai từ hạnh phúc. Bao nhiêu năm xa cách, ngóng trông, cuối cùng tôi cũng tìm được gia đình của mình”, bà Cần nghẹn ngào nói.

Sau khi nhận lại gia đình, bà Cần đổi tên và giấy khai sinh từ Nguyễn Thị Thủy sang Triệu Lệ Cần. Con gái của bà là Nguyễn Thị Lệ Quyên (SN 1994), cũng được đổi cái tên mới là Triệu Tú Quyên. Hơn 1 năm sau chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly”, bố nuôi của bà Cần qua đời vì bệnh tật. Đến tháng 6/2021 mẹ nuôi bà cũng qua đời.

“Cái số của tôi sinh ra đã vậy rồi nên tôi chẳng có gì phải tiếc nuối cả, ngược lại rất mãn nguyện vì cuối đời đã tìm lại được bố mẹ đẻ. Hiện tại, hai bên gia đình sống với nhau rất hòa hợp, 2 em trai nuôi rất quý tôi và tôi cũng vậy. Tôi may mắn có được hai gia đình, sinh ra là con của bố Quang mẹ Phượng, sống làm con của bố Đoành mẹ Oong. Dù giàu hay nghèo, tôi chỉ mong các anh em sống hòa thuận.”, bà Cần vui vẻ nói.

Nguyễn Mỹ Linh (cháu bà Oong) cho biết, từ tối qua, gia đình chị bị tấn công trên mạng xã hội với những lời lẽ không hay về câu chuyện của người bác nuôi. Các page đăng tải thông tin chưa kiểm chứng khiến cuộc sống gia đình bị ảnh hưởng.

Chị Linh khẳng định, gia đình chị và gia đình bác nuôi vẫn sống hạnh phúc. Gia đình chị không hề đối xử tệ với bác nuôi, nếu đối xử tệ bác nuôi đã không qua lại và mỗi lần đi Canada về sẽ không mua quà mang sang cho các cháu.

Nguồn: http://danviet.vn/tieu-thu-pho-co-ha-noi-lac-mat-gia-dinh-46-nam-toi-may-man-co-duoc-2-…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Previous post Tiểu thư phố cổ Hà Nội lạc mất gia đình 46 năm: “Tôi may mắn có được 2 gia đình”
Next post Ngày Cưới Bố Chồng Dúi Vào Tay Túi Vàng ɴặɴɢ Trịch, Đêm Tân Hôn Tôi Xách Váy Chạy Vội
error: Content is protected !!