Thấy em gái ăn mặc hớ hênh trước mặt anh rể, tôi nhắc nhở thì em trả lời một câu khiến tôi bàng hoàng

Tôi bảo em gái nên xem lại cách ăn mặc, đừng để mọi người hiểu lầm hay dị nghị. Thế mà em lại đáp trả tôi bằng một câu nói đầy sát thương.

Tôi có một người em gái cùng cha khác mẹ. Hồi đó, bố tôi đi làm ăn xa rồi cặp bồ, sinh ra em. Mẹ tôi biết chuyện, bà đau khổ đến mức bị trầm cảm một thời gian. Mặc cho mọi người phản đối, bố vẫn dẫn con gái riêng về nuôi. Mẹ tôi vì còn yêu chồng và vì thương tôi nên đành chấp nhận, miễn cưỡng chăm sóc con riêng của chồng.

Em gái tôi tính khí đỏng đảnh, thích thể hiện bản thân mà không lường đến hậu quả. Bản tính bốc đồng đó khiến em thường xuyên bị sếp trách phạt và phải chuyển việc 3 lần dù chỉ mới 24 tuổi. Lần đầu em nghỉ việc, tôi còn giúp đỡ, đưa em vào công ty làm cùng. Nhưng bản tính em vẫn bộp chộp nên khiến cả tôi cũng bị vạ lây. Sau đó, tôi không “dài tay” nữa, để mặc em ấy muốn làm gì thì làm.

Tôi mới lấy chồng vài tháng nay thôi, hiện đang mang bầu. Chồng tôi làm cùng công ty, ít nói nhưng rất thương vợ. Bố tôi bảo anh ở rể, anh cũng đồng ý. Thật ra, ngay từ đầu, bố đã nói sau này nhà cửa, đất đai và cả xưởng may quần áo sẽ để tôi quản lý, còn em gái tôi sẽ nhận một khoản tiền rồi chuyển ra ngoài ở riêng. Tôi hiểu, đây là cách bố muốn bù đắp cho mẹ con tôi.Thấy em gái ăn mặc hớ hênh trước mặt anh rể, tôi nhắc nhở thì em trả lời một câu khiến tôi bàng hoàng - Ảnh 1.

Nhưng những chuyện đó vẫn không gây ức chế cho tôi bằng việc em gái thường xuyên ăn mặc hớ hênh trước mặt chồng tôi. (Ảnh minh họa)

Dù có anh rể ở chung nhưng em tôi vẫn ngang ngược và khó bảo như cũ. Em ấy có thể cãi chem chẻm lại chị gái hoặc tỏ thái độ cáu kỉnh, vùng vằng, chống đối ra mặt. Tôi nói gì không hài lòng, em ấy lại bỏ cơm, đóng cửa rầm rầm để dằn mặt.

Nhưng những chuyện đó vẫn không gây ức chế cho tôi bằng việc em gái thường xuyên ăn mặc hớ hênh trước mặt chồng tôi. Dù tôi đã nhắc nhở nhiều lần, rằng nhà có anh rể, nói cho cùng thì chỉ là người dưng, không nên ăn mặc quá phong phanh, váy quá ngắn, áo hai dây, nhìn rất phản cảm. Chồng tôi cũng nhiều lần than thở, bảo cảm thấy khó chịu khi sống chung với em vợ, cảm thấy em thiếu tôn trọng anh rể.

Mới đây, tôi lại nhắc nhở em gái về cách ăn mặc thì em đáp trả lại thế này: “Chồng chị, chị phải tin tưởng. Nếu anh ấy là người lịch thiệp thì dù tôi mặc thế này hay cởi hết ra, cũng coi như không thấy”.

Tôi bất lực thật sự. Mọi người ơi, hay vợ chồng tôi chuyển ra ở riêng cho thoải mái. Chỉ sợ như thế thì nhà cửa, phân xưởng rồi đất đai sẽ vào tay em gái hết. Tôi chẳng biết phải làm sao cho vẹn đôi đường nữa?

(thanhquy…@gmail.com)

Theo Trí Thức Trẻ

Em gái tới chơi nhưng giở giọng “bà nội thiên hạ”, tôi nóng máu đuổi thẳng rồi lại run sợ khi nghĩ đến hậu quả

 

Mọi người hay kể chuyện mâu thuẫn với em chồng, tôi đây lại mâu thuẫn với em gái ruột. Em tôi từ bé đã nổi bật hơn tôi rất nhiều nên trở thành viên ngọc quý trong tay bố mẹ. Hồi đó, họ phân biệt đối xử đến mức khiến tôi ấm ức, trốn trong góc nhà khóc suốt. Cảm giác ấy, đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn còn cay

khóe mắt.

Hiện tại, em tôi đang làm trong một công ty nước ngoài, lương rất cao. Không chỉ thế, em ấy còn biết cách đầu tư kinh doanh nên tiền đẻ ra tiền, giàu càng giàu hơn. Mới hơn 30 tuổi đã có 2 mảnh đất trong tay, rồi nhà to, xe tiền tỷ, dùng đồ hiệu. Tôi là chị mà “xách dép chẳng kịp” (nguyên văn câu nói bố mẹ hay mỉa mai tôi).

Mấy ngày nay, ngày nào em gái cũng sang nhà tôi chơi nhưng luôn giở giọng “bà nội thiên hạ”. Không chỉ bắt tôi nấu món này món nọ, cơm bưng nước rót, trái cây gọt sẵn, thiếu điều đút tận miệng, em còn vứt rác bừa bãi khắp nơi trong nhà. Tất một nơi, giày một nơi, rồi áo khoác, túi xách, cứ vứt lung tung hết cả. Tính tôi gọn gàng, sạch sẽ nên không chấp nhận được cảnh bừa bộn, lại nai lưng ra dọn dẹp.

Em gái tới chơi nhưng giở giọng "bà nội thiên hạ", tôi nóng máu đuổi thẳng rồi lại run sợ khi nghĩ đến hậu quả - Ảnh 1.
Nhưng tính nó vốn kiêu ngạo nên chẳng ngại đứng dậy, đi thẳng, không quên vứt lại câu nói: “Chị có gan lắm, chị đợi đấy”. (Ảnh minh họa)

Sáng nay, em tôi lại đến chơi và vô tư ăn vải, vừa ăn vừa vứt hạt với vỏ xuống nền nhà. Dù biết nhà tôi mới lau dọn sạch sẽ, em ấy vẫn chẳng ngại ngần mang giày vào, để lại một hàng vết bẩn. Tôi pha ly nước cam lên thấy cảnh vỏ, hạt vải đầy sàn, em gái thì ngồi gác chân lên bàn làm việc mà nổi điên lên.

Không kiềm chế được, tôi chỉ tay đuổi thẳng và bảo em ấy đừng vác mặt đến nhà mình nữa. Em tôi sững sờ, không nghĩ tôi lại “có gan” đuổi em ấy như thế. Nhưng tính nó vốn kiêu ngạo nên chẳng ngại đứng dậy, đi thẳng, không quên vứt lại câu nói: “Chị có gan lắm, chị đợi đấy”.

Em gái đi rồi, tôi mới bình tĩnh lại và bắt đầu sợ hãi khi nghĩ đến hậu quả. Chẳng là em ấy đang cho vợ chồng tôi vay một khoản tiền lớn để làm ăn mà không phải trả lãi, cũng không giới hạn thời gian trả. Vì lệ thuộc tiền bạc nên chồng tôi vẫn hay khuyên tôi cố nhẫn nhịn em gái, lỡ có chuyện gì thì còn có điểm tựa. Giờ tôi gây khó dễ, đuổi thẳng em như thế, chỉ cần em ấy đòi tiền lại, vợ chồng tôi sẽ “chết đứng” ngay vì không có tiền trả. Riêng tiền lãi, nếu tính ra mỗi tháng vài chục triệu cũng là một con số “chết người” với chúng tôi rồi. Tôi hoang mang quá. Có nên gọi điện xin lỗi và nài nỉ em gái tha thứ cho mình lần này không nhỉ? Nhưng nghĩ đến cảnh lại phải tiếp tục hầu hạ em ấy, tôi không sao chịu đựng nổi.

(thanhll…@gmail.com)

Theo Trí Thức Trẻ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Previous post Giỗ Lần Hai Của Bố Chồng, Phát ʜιệɴ Chiếc Hộp Gỗ Lạ Trên Ban Thờ, Mở Ra Tôi Choáng Váng
Next post Bố vợ gọi tới lúc nửa đêm, nghe điện thoại xong tôi quyết định ly hôn không do dự
error: Content is protected !!