Chồng lương thấp đưa 5 triệu/tháng, đọc tin nhắn anh gửi vợ cũ tôi rụng rời vì những bí mật mà chắc tôi chẳng bao giờ “nó có trên đời”

Tôi thật không thể tin nổi người đàn ông đầu ấp tay gối với mình suốt những năm qua lại chứa đầy bí mật như vậy.

Kết hôn với anh đối với tôi mà nói không phải chuyện dễ dàng. Bởi khi gặp và yêu, anh đã có một đời vợ. Bố mẹ tôi vì vậy không chấp nhận người con rể này. Ai cũng nói tôi là cô gái xinh đẹp, có công việc tốt, tại sao lại phải lấy người đàn ông từng có vợ con.

Biết là vậy nhưng tình yêu có lý lẽ riêng. Tôi chọn anh vì yêu anh và tin tưởng đây sẽ là người đàn ông mang lại cho mình cuộc sống thoải mái, vui vẻ. Anh thực sự là người khiến tôi cảm thấy yên tâm khi ở bên. Hơn cả, con của anh ở với mẹ nên có lấy nhau, tôi cũng không phải khó xử chuyện con anh con tôi. Chuyện chu cấp cho con cái, tôi cũng hiểu nên không lấy đó làm phiền lòng.

Cưới nhau được một tháng, anh nói công việc không tốt nên lương lậu không cao. Một tháng anh chỉ có thể đưa cho vợ 5 triệu chi tiêu, còn lại thì vợ cố gắng xoay xở. Mới lấy nhau nên tôi cũng không quan trọng quá chuyện tiền bạc. Anh có bao nhiêu tôi sẽ nhận bấy nhiêu và vẫn sẽ gánh vác mọi việc trong nhà đến nơi đến chốn.

Chồng lương thấp đưa 5 triệu/tháng, đọc tin nhắn anh gửi vợ cũ tôi rụng rời
Tôi nghĩ sẽ không có chuyện anh đưa cho vợ cũ 10 triệu còn tôi chỉ có 5 triệu, vậy mà… Ảnh minh họa 163
Ở chung với bố mẹ chồng, dù bố mẹ có lương hưu nhưng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ nhận tiền của ông bà. Con cái phụng dưỡng bố mẹ cũng là chuyện đương nhiên, dù đó là bố mẹ anh hay bố mẹ tôi cũng vậy. Mẹ chồng có ý góp tiền nhưng tôi từ chối. Thật ra, ở chung, mẹ cũng đỡ đần tôi nhiều việc. Sau này nếu có sinh con thì ông bà cũng giúp trông cháu.

Tiền điện nước, ăn uống, một mình tôi lo liệu. Có công to việc lớn gì trong nhà như giỗ chạp thì mẹ chồng có đưa thêm mấy triệu, còn lại tôi cũng phải lo lắng hết. Được cái, lương của tôi khá cao nên không có gánh nặng về kinh tế. Chỉ là tiền bạc để ra thì không có.

Lần đó tôi nói với chồng nếu có tiền tiết kiệm thì đưa thêm để tôi lo sắm cái xe khác thay vì đi cái xe cũ, phải sửa liên tục. Chồng nói không có tiền vì lương của anh chỉ được tầm 7-8 triệu mà đã đưa gần hết cho vợ. Anh chỉ giữ lại đôi ba triệu nước non. Tôi cảm thấy thương chồng nên lại đi vay mượn thêm rồi tính khi nào tích cóp được thì trả.

Nhưng đêm hôm đó có một việc khiến tôi thay đổi hoàn toàn cái nhìn về anh, người mà tôi trân quý. Vào lúc 2 giờ sáng, chồng đang ngủ say nhưng vẫn có người gửi tin nhắn đến nên tôi tò mò mở thử ra xem. Đó là tin nhắn thông báo tiền gửi của ngân hàng. Nhìn vào, tôi hơi choáng. Số tiền chuyển đi là 10 triệu đồng. Có thể vì lỗi nên đến tận đêm tin nhắn mới được gửi lại và chồng tôi chưa kịp xóa. Người nhận chính là vợ cũ của anh.

Tính tò mò lên cao, tôi thử vào Facebook để đọc phần tin nhắn anh chat cho cô ta, việc mà trước giờ tôi chưa bao giờ muốn làm. Tất cả những gì hiện ra trước mắt khiến tôi vô cùng choáng. Những bức ảnh anh chụp số tiền chuyển đi theo tháng đến tay vợ cũ của anh đều đặn, mỗi lần 10 triệu đồng. Có lần cô ta nói cần mua đồ dùng học tập cho con, anh chuyển thêm 5 triệu. Nhưng anh liên tục kêu lương thấp với tôi và chỉ đưa cho tôi 5 triệu hàng tháng.

Trước giờ tôi vốn không căn ke chuyện anh chu cấp cho con riêng của mình bởi tôi nghĩ sẽ không có chuyện anh đưa cho vợ cũ 10 triệu còn tôi chỉ có 5 triệu. Hơn ai hết anh hiểu, trong gia đình này, việc gì cũng đến tay tôi. Không chỉ lo tiền sinh hoạt, điện nước, tôi còn lo chăm sóc, phụng dưỡng bố mẹ anh. Vậy mà anh lại có thể đối xử với tôi như vậy. Không lẽ, anh coi tôi là cỗ máy kiếm tiền của gia đình anh? Dù lương tôi có cao hơn anh nhưng anh không thể để tôi gánh vác toàn bộ gia đình này?

Từ ngày lấy anh, tôi nhận được gì ngoài việc phải chăm lo, vun vén toàn bộ việc trong nhà. Ngay đến chuyện mua một chiếc xe máy mới tôi cũng phải đi vay tiền. Nghĩ lại tất cả, tôi đang tự hỏi, liệu anh có phải thực sự vì yêu nên mới lấy tôi? Bây giờ lòng tôi ngổn ngang suy nghĩ, không biết nên nói hết mọi việc với anh hay cũng vờ lương thấp để anh biết với số tiền 5 triệu mà anh đưa chẳng thấm vào đâu so với những gì tôi bỏ ra…?

43 tuổi, một lần ‘lỡ’ cùng bạn thân của vợ, tôi đau đớn tột cùng

Gần hai mươi năm hạnh phúc cùng vợ và ba đứa con, công việc thì tốt, gia đình có điều kiện, tôi không ngờ đến tầm tuổi này rồi tôi lại làm ra một chuyện tày đình.

Từ trẻ tôi đã là một thanh niên ưu tú, mua được xe ô tô trước khi cưới vợ, lương tháng của tôi khi ấy đã là niềm mơ ước của nhiều người. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với công việc của tôi rất bận và không có nhiều thời gian cho gia đình. Tôi làm việc quên ăn quên ngủ, và liên tục thăng tiến.

Trong nhiều năm, vợ tôi từ bỏ nhiều thú vui, sở thích của cô ấy để cáng đáng việc gia đình. Cho đến gần đây, cô ấy lục lại được một cây đàn cũ đã bỏ quên từ lâu, và chủ động đăng ký đi học đàn trở lại.

Tôi rất hài lòng về sự siêng năng, ham học hỏi của vợ. Giờ cô ấy có chút thời gian rồi vì các con đã lớn, nên thỉnh thoảng tôi tháp tùng vợ đi học, đi mua sắm với người bạn gái thân của cô ấy, thanh toán bằng thẻ cho vợ và xách đồ. Chúng tôi là một gia đình hạnh phúc, biết mình bận nên cứ khi nào có thời gian tôi sẽ tìm cách bù đắp cho cô ấy.

43 tuổi, một lần 'lỡ' cùng bạn thân của vợ, tôi đau đớn tột cùng
Ảnh minh họa 163
Tôi biết một số bạn bè của vợ, đặc biệt là cô bạn thân nhất – Linh, người hay cùng vợ tôi đi mua sắm. Phải nói rằng vợ chồng tôi được ở với nhau cũng một phần nhờ công Linh giới thiệu chúng tôi với nhau nên mỗi khi cô ấy cần giúp đỡ gì, vợ chồng tôi đều chẳng nề hà. Sau này khi Linh kết hôn, chúng tôi mới giữ chút khoảng cách, không giúp đỡ cô ấy nhiều việc lặt vặt như trước nữa.

Rồi một chuyện xảy ra khiến tôi đau khổ. Lúc đó gần sinh nhật vợ tôi. Vào thời điểm này trong năm, Linh sẽ liên lạc với tôi để nhắc và hỏi năm nay tổ chức thế nào. Rồi chúng tôi sẽ cùng lên kế hoạch tạo bất ngờ cho vợ tôi. Năm nay cũng vậy, một tuần trước sinh nhật vợ tôi, Linh hẹn gặp tôi để bàn về sinh nhật.

Hôm ấy tình cờ là thứ Bảy, vợ tôi đi học đàn. Thế là tôi cùng Linh gặp nhau tại một quán ăn. Hai người thảo luận say sưa về kế hoạch chi tiết của buổi sinh nhật sẽ khiến vợ tôi bất ngờ, không để ý là đã hơn 6 giờ chiều, sắc trời cũng đã tối.

Khi tôi nhắc là chúng tôi nên về thôi, thì Linh nói: “Vẫn còn hơi sớm, đi uống gì đó đi”. Tôi rất ngạc nhiên nên đùa với Linh: “Em gọi chồng đi uống nhé anh phải về nhà với vợ anh rồi”.

Linh đột nhiên khóc nức nở. Tôi biết rằng mình có thể đã nói gì đó không nên nói, vì vậy tôi vội vàng an ủi. Khi bình tĩnh trở lại, Linh nói với tôi: “Bọn em cãi nhau, tâm trạng em rất tồi tệ nên muốn đi uống với anh”.

“Vậy anh gọi vợ anh đi cùng nhé, em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn”, tôi nói.

Nhưng Linh bảo bây giờ cô ấy chỉ muốn có một người biết về chuyện rắc rối của vợ chồng cô ấy, không muốn biến đó thành cuộc tâm sự ba người. Tôi đã từ chối, nhưng khi định quay gót về, tôi thấy Linh lên cơn xúc động mạnh, cô ấy khóc to hơn và đập vỡ cái ly, còn định cứa cổ tay nếu tôi không lao vào ngăn kịp. Tôi nghĩ thực sự có chuyện rất nghiêm trọng nên đành đồng ý đi cùng cô ấy. Tôi sẽ thông báo với vợ sau.

Linh đề nghị đến một quán bar bên sông vắng vẻ, những cơn gió nhẹ nhàng sẽ thổi mọi bất hạnh của cô ấy trôi theo dòng nước.

Kế hoạch có chút thay đổi do chúng tôi không thể tìm được quán bar nào theo ý Linh. Cuối cùng cô ấy đề nghị mua chai rượu vang trong siêu thị cùng ít đồ ăn đơn giản rồi chúng tôi lái xe thẳng ra biển, đi mất gần 2 giờ đồng hồ. Khá sốt ruột nên tôi đã nhắn tin cho vợ khỏi lo lắng: “Tối nay anh có sự kiện phải tham dự, anh về muộn nhé”. Tôi thường phải tham dự sự kiện xã giao nên vợ tôi rất tin tưởng.

Linh và tôi chọn một nơi có tầm nhìn đẹp nhất, sau đó đặt khăn trải bàn lên bệ cát, đặt tất cả đồ ăn thức uống lên đó. Tôi uống hết ly rượu đỏ. Một lúc sau, tôi và Linh đều say. Sau cuộc nhậu, chúng tôi thu dọn đồ đạc lên xe định về. Nhưng say quá chưa đi ngay được. Ngồi lặng lẽ một lúc thì giữa tôi và Linh xảy ra mối quan hệ đáng lẽ không nên có, vì rượu.

Lái xe trở về thành phố, chúng tôi ở trong xe hơn ba tiếng đồng hồ, rồi từ từ ra khỏi xe trong sự ngượng ngùng. Sau một lúc, tôi tiễn Linh về nhà và lao về nhà lúc trời chạng vạng sáng. Vợ vẫn còn đang say ngủ, khuôn mặt cô ấy rất bình yên nhưng tôi cảm thấy tội lỗi và đau đớn vô hạn.

Tôi không biết có nên nói chuyện vừa xảy ra cho vợ nghe không. Có thể cô ấy sẽ không bỏ tôi vì chuyện này, tình yêu thương chồng con nơi cô ấy lớn lao hơn cả chút ghen tuông thường tình. Nhưng cô ấy chắc chắn sẽ tổn thương. Trong trường hợp cô ấy đòi bỏ thì tôi cũng phải chịu, vì tôi là kẻ làm nên tội. Nhưng tôi đau khổ vô cùng khi nghĩ đến việc mình đã phản bội. Tôi nghĩ về tất cả những gì vợ đã làm cho gia đình này, cô ấy không đáng bị tôi đối xử như vậy.

Giờ tôi phải làm sao? Nhiều người sẽ nghĩ rằng đàn ông ngoại tình là do anh ta không còn yêu vợ và đem lòng phản bội từ trước, chỉ chờ cơ hội sẽ có mới nới cũ ngay, rằng anh ta thật khốn nạn, máu lạnh, vô tâm, vô tình. Nhưng đến nay rơi vào cảnh này, tôi biết rằng đàn ông ngoại tình cũng có thể vì bị rơi vào một cái bẫy đã giăng sẵn, phản bội một cách bị động, ngoại tình mà ngay phút trước đó anh ta còn không biết mình sẽ ngoại tình. Mong mọi người hiểu rằng, cảm giác của kẻ phản bội cũng chẳng dễ dàng gì. Tôi đau đớn mỗi ngày kể từ khi chuyện đó xảy ra cho đến nay, vẫn chưa biết điều gì đang chờ tôi phía trước, gia đình này rồi sẽ ra sao…

Theo Dân trí

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Previous post NÓNG: Chiều 5/4 Khởi tố Nguyễn Phương Hằng đối diện mức án trung thân vì tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”.
Next post Âm mưu của gã chồng để vợ ngoại tình với bạn mình: Cái chết đầy nghi vấn
error: Content is protected !!